Feeds:
Bài viết
Phản hồi

Luyên thuyên và…Happy wedding

Lại một năm nữa sắp trôi xa, để lại trong ký ức những buồn vui mà kẻ muốn quên, người không muốn xóa. Đôi khi, nhặt lại ký ức là một điều xa xỉ, nhưng mơ mộng viển vông lại cũng chẳng mang đến điều gì.

Trong lòng tôi luôn có một nỗi sợ hãi, sự sợ hãi phải sống cho chỉ bản thân mình. Tôi chưa bao giờ làm được điều đó, ngay cả khi nó là điều quá đỗi dễ dàng. Nhưng điều ấy khiến tôi cảm thấy mình không hề sai. Bạn sinh ra đâu phải bởi bản thân bạn, bạn đã ăn, đã uông, đã hít thở, đã ngủ đã nghỉ ngơi nhiều rồi…. Những thứ đó bạn làm vì bạn. Vậy hãy để tình yêu không chỉ vì bản thân mà còn cho người khác.

Có rất nhiều người thích phán xét người khác, phán xét cách sống, cách suy nghĩ, thậm chí phán xét cả cách người ta làm tình hay ngủ nghỉ. Phán xét trinh tiết và phán xét tình yêu. Ôi, thế gian ơi, bạn có thể không đồng tình với cả thế giới và tất cả mọi người, nhưng hãy để cho họ làm như vậy. Hãy để họ được sống theo cách họ chọn và yêu theo cách họ yêu.

Bởi vì ai cũng có cách của riêng mình. Dù cách đó là đúng hay là sai, nó không thuộc về kẻ đứng ngoài người chọn lựa.

Khi tôi trung thành với suy nghĩ là phụ nữ tôi cần sự chung thủy, thì bạn bè tôi luôn nói rằng, ta còn trẻ hãy tận hưởng đi.

Khi tôi tận tụy với quan điểm sống vì người mình yêu nhiều nhất, thì bạn bè tôi luôn phản đối, họ nói tôi phải học cách sống cho bản thân mình.

Khi tôi kiên quyết với bản thân rằng tình yêu trong tôi là lý tưởng sống, thì bạn bè tôi nói : “không”. Đối với họ, cuộc sống có nhiều hơn thế!

Khi tôi mỉm cười với ước mơ cuộc sống gia đình, thì bạn bè tôi lắc đầu: “Không nên giam mình trong gò bó!”

v.v và v.v

Chúng ta đều khác nhau, bạn đúng ở góc nhìn của bạn, tôi ko sai trong quan điểm ở phía bản thân mình. Hạnh phúc của mỗi người đều được định nghĩa bởi cá nhân, bởi thế, chỉ cần thỏa mãn cái hạnh phúc cá nhân ấy, thì xem ra người đó đã là người may mắn nhất!

Chính vì thế tôi không bao giờ phê phán lối sống hay cách yêu của bạn bè mình. Cho dù, cách làm của tôi luôn tương phản lại với suy nghĩ và thực tế của họ.  Cách chúng ta yêu không nói lên nhiều điều về chúng ta, cách chúng ta sống không vẽ lên hình hài tâm hồn non yếu thực sự bên trong mỗi người. Thế nên, ăn ốc đoán mò, không phải cái đáng dành thời gian ra bàn cãi.

Lan man những suy nghĩ rắc rối bỗng dưng nảy ra trong đầu một chút thôi. Có lẽ nói mãi thì cũng chẳng ai hiểu nổi sao bỗng dưng mình lại hâm lên nói thế?

Nhân đây mới nhận được tin vui của bạn này, sau khi tin bạn ý làm đám cưới ầm ĩ trên báo bao ngày nay, thì sau đó một vài ngày bạn ấy mới gọi điện thoại báo hỷ cho mình biết. Ra tết bạn ý cưới. Vậy là bạn ý sắp hết là trai tân rồi. Bạn ý sắp bị bóc tem đến nơi rồi. Thế mà đợt trước đi ăn với bạn ý lúc mình ra Hà Nội, bạn ý im thin thít và kín như bưng. Hôm rồi, bạn ý lại mồm năm mép mười, bạn ý vừa cười vừa bảo là bạn ý mới quyết gần đây thôi. Tựa hồ rằng, bạn ý lừa đảo, đã lên kế hoạch lâu rồi, nhưng phải bất ngờ làm phát áp chảo úp sọt, để bạn bè anh em ngã ngửa, bất ngờ đây. Hãy chiêm ngưỡng bạn ý trong những hình ảnh cưới xí xọn:

Ảnh này mình cop trên dân trí đấy =))


Chúc mừng đám cưới anh Hải Anh, rân chơi 7AM, đại za tặng bó hoa to nhất trong lịch sử các sinh nhật em Gào. Chúc anh hạnh phúc đến lúc đầu trọc răng thưa. Chả biết mình có bay được ra Hà Nội để dự đám cưới hoành tráng của bạn không nữa cơ. Sẽ cố sẽ cố!

Chúc xong rồi, tặng các bạn một bài hát không liên quan đến nội dung… nhưng mà mình thích :”>:


Cô ấy!

Đầu tiên, hãy nghe bài hát đầu tiên làm nhạc nền xanga của cô ấy từ cách đây 4 năm.. hay 5 năm gì đó:

Cô ấy sinh ra trong một gia đình khá giả, là con gái duy nhất nên rất mực được chiều chuộng thương yêu.

Cô ấy được học rất nhiều, từ đàn ca, vẽ vời tới nhảy múa… thậm chí còn được giáo dục cả cách ăn chơi.

She is the one that you never forget
She is the heaven-sent angel you met
Oh, she must be the reason why God made a girl
She is so pretty all over the world

Rồi gia đình của cô ấy không khá giả nữa mà rơi vào cảnh nợ nần. Rồi cô ấy không là con gái duy nhất nữa mà có thêm một người em trai rất xinh.

Rồi cô ấy lớn lên trong nghèo khó và thiếu thốn.

Nhưng cô ấy vẫn rất ngông cuồng.

Và hiện nay cô ấy đang ngồi đây, viết những dòng chữ tầm thường về bản thân sau một cơn suy kiệt.

Cô ấy đang ở thời gian xuống đáy của cuộc sống đầy những chuỗi ngày đa sắc.

Cô ấy chưa từng rất thành công nhưng đã từng sống trong thành công.

Nhưng bây giờ cô ấy không còn được chễm chệ ở ngôi vị ấy nữa.

Rồi cô ấy nghĩ:

Cũng giống như ngày xưa, cô ấy sinh ra là một công chúa. Sau đó, bị số phận đẩy xuống sống cảnh làm con chó của công chúa cũng chẳng bằng.

Nhưng dù trong môi trường đó, có là con chó thì cô ấy cũng đã vươn lên để có cuộc sống đàng hoàng.


Vậy thì bây giờ cũng sẽ giống như ngày xưa, như trước đây:

Khi cô ấy đang ở dưới đáy, thì cô ấy vẫn có thể chạm tới những làn mây.

Bởi vì cô ấy tin vào số phận của mình. Cô ấy là ai đó ngay từ khi sinh ra ấy. Dù cuộc đời có như thế nào, cũng không sao thay đổi được số phận đó.


Nhiều người quay lưng lại với cô ấy trong thời gian này. Một số khác giúp đỡ cô ấy và động viên cô ấy. Nhưng điều quan trọng là, cô ấy biết mình là ai, biết xung quanh mình là ai. Cô ấy sắp xếp cách cư xử. Và cô ấy hứng chịu những thứ một kẻ thất bại phải hứng chịu đủ để trở lại với thành công.


Khi cô ấy lấy lại được vị trí của mình, thậm chí còn hơn cả thế nữa, cô ấy sẽ không bao giờ nói ra điều này, điều mà trong đầu cô ấy đang nghĩ: Mày nhớ đấy con đĩ, mày đừng nghĩ tao để yên!


Cô ấy hy vọng mình sẽ không bao giờ nói bậy nữa. Bởi vì bậy bạ là bản chất mà con người ta luôn che đậy, cô ấy cũng sẽ che đậy.

Cô ấy tin vào định mệnh của mình!

Một số phận khôngg đơn giản, rất nguy hiểm và phi phàm =)) nhưng… đầy tràn hạnh phúc!

Cô ấy cách đây 05 năm

Cô ấy cách đây 03 năm

DSC03061.jpg picture by gaothet

Cô ấy cách đây hơn 02 năm


IMG_0429 by you.

Cô ấy cách đây 01 năm


2Ha with his lover by you.

Cô ấy cách đây 08 tháng


SDC11588 by you.

Cô ấy cách đây 04 tháng


Wecam 4 by you.


Cô ấy cách đây 01 tháng

Tóm lại, cô ấy là một cô gái khoa trương, kiêu ngạo, độc đoán, ngoa ngoắt, đanh đá

Nhưng cũng là một người tự tin, chừng mực, đàng hoàng, dịu dàng và ghê gớm!

Bên cạnh đó cô ấy rất dở hơi, hâm và nhiều tính tốt, tật xấu khác!

Đặc biệt cô ấy có tài và biết mình có tài và rất hay tự khen mình! :) )

Chính vì thế nên cô ấy luôn đi tìm một nơi chứa đựng được ngần ấy cái mà cô ấy có!

Người ta luôn nhìn thấy được một phần cô ấy qua những gì mà cô ấy viết!

Cái người ta nhìn thấy nhiều nhất có lẽ là cô ấy bị điên!

Con điên!

Còn bây giờ, cô ấy đang cảm thấy thật chó chết!

Hết ngày!

z208182745

…Một vụ án xảy ra tại khu phố nghèo nàn phía Tây thành phố. Xa xôi sau từng lớp nhà san sát, một khu chung cư tồi tàn và ẩm mốc, xác một cô gái trẻ được tìm thấy trong vũng máu nhớp nháp. Theo kết quả điều tra ban đầu, cô gái ấy chết là do tự sát.

Người ta phát hiện ra cái chết của cô vào buổi sáng hôm sau khi cô qua đời. Cô gái bị rơi từ tầng 4 của khu chung cư và được phát hiện bởi một bà bán bánh mỳ đang dọn hàng buổi sáng.

Cái chết của một cô gái trẻ mới chuyển về nơi này khiến nhiều người hoang mang. Có thể cô ta quá cùng quẫn nên đã tìm đến cái chết ở tuổi còn quá trẻ. Nhưng theo lý lẽ của cuộc đời, thì người trẻ là người có tất cả, chẳng việc gì không thể vượt qua khi ta còn trẻ. Vậy thì tại sao cô gái ấy chết? Có rất nhiều tin đồn xung quanh cái chết của cô gái trẻ. Đó hẳn là một sự kiện lớn nhất khu phố từ trước tới giờ. Người ta ngờ vực về cái chết của cô, về cái cách cô đột ngột đến nơi này và rồi… đột ngột chết. Vì sao cô gái này chết?

Chỉ một mình cô gái ấy biết!

Bởi cuộc điều tra đã khép lại, kết luận về cái chết của cô gái đã “quá rõ ràng”, cô ấy tự sát vào rạng sáng, khi trời còn bàng hoàng bao phủ bởi màn đêm.

Đối với một người trẻ yếu đuối, thì cô gái ấy có quá nhiều lý do để chết.

Bọn trẻ bây giờ vẫn vậy, chúng nhắc tới cái chết triền mien và luôn coi thường sự sống. Nếu ngày trước cha ông chúng phải đấu tranh để có sự sống, thì bây giờ đa phần chúng buông xuôi hoặc tìm cách tự vẫn để tẩy chay sự sống trong cuộc đời mình. Sự nông nổi và ngông cuồng ấy như một thứ bệnh dịch mà chưa ai tìm ra vắc xin.

Xét cho cùng, cuộc đời của họ là của họ.

Sống hay chết cũng là một cái quyền!

-          Nhưng tôi không tự sát

-          Vậy cô bị giết?

-          Không! Tôi cũng không bị giết!

-          Vậy đó hẳn là một tai nạn?

-          Vâng, nó là một tai nạn!

-          Ồ, chúng tôi biết, chính vì thế cô mới ngồi đây!

-          Đây là đâu?

-          Không phải là địa ngục, nếu cô chết do tự sát, cô đã phải xuống địa ngục rồi. Tất cả những người chết do tự sát đều phải xuống địa ngục, để kiếp sau họ biết trân trọng thời gian sống của mình.

-          Vậy đây là thiên đường ư?

-          Không, những người chết do tuổi già sẽ đường lên thiên đường vì họ đã sống dường như trọn kiếp. Còn những trường hợp khác, sẽ phải tới đây. Họ sẽ phải ở đây mãi mãi hoặc sẽ xuống địa ngục hay lên thiên đàng.

-          Vậy đây là đâu?

-          Nó giống như một trung tâm xét duyệt, là ranh giới giữa địa ngục và thiên đàng. Chỉ có ở địa ngục hoặc thiên đàng, thì người ta mới được hóa kiếp, để đi tiếp đến kiếp sau. Còn nếu ở đây mãi mãi, thì người đó sẽ mãi chỉ là một linh hồn hoặc một sứ giả.

-          Ừm…

-          Nếu cô được lên thiên đàng, cô sẽ sống cuộc sống của một thiên thần và chờ đợi những người thân của cô chết đi. Những người từng gặp nhau trong kiếp trước, sẽ lại gặp nhau ở kiếp sau. Cô hiểu chứ? Chính vì thế chúng ta cần chờ đợi nhau. Người than của cô có thể lên thiên đàng gặp cô hay xuống địa ngục, tùy theo cách mà họ chọn khi còn sống. Nhưng vấn đề là chúng ta vẫn phải gặp nhau để cùng hóa kiếp. Cha mẹ cô kiếp này, sẽ gặp lại cô kiếp sau, họ có thể vẫn là cha mẹ cô, hoặc là một ai khác ảnh hưởng lớn tới cuộc đời của cô tại kiếp sau tương đương cha mẹ. Ví dụ thế. Khi ở trên thiên đàng hay địa ngục, trong thời gian đợi chờ hoặc chịu khổ hình, cô sẽ gặp gỡ những người mới, họ sẽ gặp lại cô khi hóa kiếp. Những mối quan hệ mới không phải từ kiếp trước tới với cô như vậy.

-          Vậy tôi sẽ phải làm gì ở đây?

-          Khi lên thiên đàng, cô sẽ chờ đợi, khi dưới địa ngục, cô sẽ chịu khổ hình, còn khi ở đây, cô sẽ dõi theo những mất mát và hàn gắn những vết thương hoặc gây tội ác đối với những người đang còn sống. Cách nào tùy cô chọn, để giúp cô lên thiên đàng hay xuống địa ngục.

-          Vậy thì chẳng phải quá đơn giản sao? Ai lên đây cũng sẽ  cố làm điều tốt để được tới thiên đàng, chứ chẳng ai dại gì làm điều xấu để chui vào địa ngục?

-          Theo lý thuyết là thế, nhưng lý thuyết không thể áp dụng trong thực tế cuộc đời. Giống như theo lý thuyết thì cái chết của cô là do tự sát, nhưng thực tế lại chỉ là một tai nạn. Có một số người hận thù đủ lớn để chịu khổ hình, họ quyết trả thù ngay cả khi sự thù hận ấy làm cho họ trở nên đau đớn. Có một số người vẫn mãi vấn vương, không chịu buông quá khứ, để mãi luẩn quẩn ở nơi này, không hóa kiếp để rồi họ mãi mãi bị xóa khỏi ký ức của những người yêu thương mình.

-          Ra vậy.

-          Đó là vấn đề mà cô nên biết. Còn bây giờ làm gì tùy cô, cô sẽ không thể cho người khác biết cô là một hồn ma!

……………………..

Người đàn ông ấy biến mất, căn phòng trọ chỉ còn mỗi mình tôi. Tôi lặng lẽ leo lên sân thượng của tòa chung cư, thử cảm giác reo mình xuống mặt đất thêm một lần nữa. Lần này, tôi rơi xuống thật nhẹ nhàng, cứ lơ lửng mãi mà không chạm xuống đất được. Trước đây, tôi nghe nói, sống – chết là số mệnh, cuộc đời an bài làm sao tránh khỏi những tai nạn bất ngờ. Tôi không có chủ ý chết trong một bộ dạng xấu xí và bê bết máu, mặc dù trong trái tim cô độc lúc ấy đầy rẫy những nỗi đau. Tôi đi lên ban công tìm chút gió. Và trong một phút ngôngg cuồng nào đó, tôi đứng chênh vênh ở độ cao ấy rồi chẳng may trượt chân. Thế là chết! Lãng xẹt.

Sẽ rất xấu xí khi người ta nhìn thấy tôi lúc ấy. Tôi đã nghĩ rằng khi tôi chết đi, tôi có thể nhìn lại thời gian sống của mình. Tôi vẫn luôn tin vào kiếp sau và kiếp trước, nhưng niềm tin và nỗi sợ chết cách nhau rất xa, tin mấy thì tin, chết vẫn là một cái gì đó quá đáng sợ.

Rốt cuộc, tôi cũng chết, một cách nhảm nhí và vô lý quá chừng. Tôi cũng không thể tua lại khoảng thời gian đã qua để ngẫm nghĩ và xem lại. Càng không thể thanh minh về cái chết của mình. Tôi không muốn trong tâm trí những người đang sống, tôi là một kẻ yếu đuối và hèn mọn. Càng không muốn có ai đó vì cái chết của tôi mà tự trách móc bản thân mình.

Gác những suy nghĩ tiếc nuối lại, tôi muốn biết những người thân yêu đang ra sao sau cái chết đột ngột của mình. Tôi nhảy lên một chiếc taxi đang chở một cô gái trẻ vào trung tâm thành phố. Rồi lại bay lên chiếc xe bus đi về phía khu chợ nhà mình. Từ đó, tôi đi bộ về nhà. Khung cảnh và con đường vẫn vậy, những chiếc lá vẫn bay và bám vào gót giày như ngày tôi còn đang sống. Mọi thứ không thay đổi sau… vài ngày, chỉ có chút đổi thay là cũng trên con đường này, giờ đây tôi đi nhưng không còn sống nữa.

Cánh cửa nhà tôi đóng im ỉm, tôi bay lên sân thường và luồn lách tìm cách chui xuống nhà. Bố mẹ tôi không có ở đó. Tôi chẳng tìm thấy một ai.

Không biết mọi người đi đâu làm gì, tôi bay sang nhà người mình yêu và đứng đó chờ đợi. Tôi muốn bước vào cánh cửa đó, xem anh ấy đang làm gì, đang khóc hay đang cười, đang buồn đau hay đã mau vui sướng? Ngày tôi mất, chúng tôi đang cãi nhau, anh ấy giận vô cùng vì tôi thường xuyên nói rằng muốn chết. Anh ấy cảm thấy mệt mỏi trước những trạng thái vô lý của tôi. Chúng tôi to tiếng, và anh ấy bỏ đi.  Mặc dù có người yêu nhưng mọi quyết định tôi đều quyết định một mình, tôi luôn muốn khẳng định sự độc lập của bản than đến độ, trong mọi hoàn cảnh tôi đều làm theo ý mình. Khi anh cố thuyết phục tôi rời đến nhà anh ở, thì tôi lại cứ khăng khăng dọn tới một nơi tồi tàn và ẩm mốc. Cuộc sống theo tôi khi ấy là một sự sỉ nhục nếu phụ thuộc hay dựa dẫm vào ai đó, cho dù bất kỳ bất kỳ chuyện gì xảy ra.

Nhưng bây giờ thì tôi đã chết rồi, muốn dựa dẫm cũng đâu có còn được nữa? Đôi khi dựa vào người khác, không phải là một điều xấu xa như những kẻ bảo thủ giống tôi thường hay tưởng tượng. Sống hãy nên dựa vào một ai đó, bởi vì khi chết rồi, chẳng dựa được nữa đâu… cho dù ta có muốn hoặc họ có cho ta dựa.

Một bước chân lặng lẽ từ phía sau tôi, quay lại dường như tôi đang giáp mặt với người mình yêu thật gần. Anh ấy đờ đẫn, đôi mất trũng sâu hun hút và cái nhìn đau đớn đến tận tâm can, dường như anh ấy đang nhìn sâu vào đôi mắt u sầu của tôi như ngày nào. Anh ấy mở cửa, ổ khóa trượt lên trượt xuống, mãi không cho chìa được vào. Tôi nhìn và thương anh ấy vô hạn. Nhưng tôi chẳng biết làm thế nào. Ước gì tôi có thể nắm lấy đôi bàn tay đang run lên ấy, ước gì anh có thể mạnh mẽ nhấc bổng tôi lên như ngày nào với vòng tay nồng cháy…

Tôi đọc được suy nghĩ từ sâu trong tâm can con người đau khổ ấy. Bỗng tôi giật mình hoảng sợ lao ngay vào bệnh viện. Anh ấy vừa đi ra từ bệnh viện nơi mẹ tôi nằm. Mất mát quá lớn đã khiến bà trở nên suy kiệt. Bố tôi đang ngồi đó, bệ rác và thẫn thờ, đợi chờ và nhẫn nhịn.

Mẹ trách bản thân sao để tôi sống một mình.

Bố trách bản thân sao lại để cho con gái mình đơn độc khi nó đang rơi vào khủng hoảng.

Những trách móc của hai người mà tôi đọc được cứ nhanh chóng và dồn dập tới nỗi khiến tôi còn hoảng loạn. Và nỗi đau dày đặc trong họ khiến tôi quá đỗi bang hoàng nên bỏ chạy.

Tôi không muốn những người đang sống mà tôi yêu thương và đau đớn nhiều như vậy. Họ đau đớn làm tôi đớn đau. Tôi muốn nói với họ rằng đây chỉ là một tai nạn, và chẳng ai có lỗi khi tai nạn ấy đến với tôi.

Trở về căn nhà trọ, lặng lẽ xếp lại những nỗi lo lắng cho người thân, tôi hoang mang thực sự. Ba mẹ tôi và anh, đang tự trách bản thân mình nhiều đến độ, tôi e rằng họ sẽ chẳng thể vượt qua, làm sao tôi có thể gặp họ, để nói cho họ biết rằng chúng ta sẽ lại gặp nhau ở kiếp sau, và rằng họ đừng quá đớn đau, bởi vì tôi không hề tự sát. Bởi vì tôi yêu họ biết nhường nào, bởi vì tôi tôi…tôi…

Người đàn ông khi nãy xuất hiện làm tôi giật bắn mình. Ông ta khẽ đặt tay lên vai tôi:

-          Hãy bình tĩnh, bởi vì ai lên nơi này cũng đều như cô, băn khoăn luẩn quẩn với những nỗi đau xưa cũ nên chẳng thể hóa kiếp được. Họ ở đây nhiều năm nhiều tháng, nhiều ngày….Thời gian của người chết luôn dài hơn người sống. Cô chết 10 ngày thì chỉ bằng họ đang sống được 1 giây. Nên nỗi đau của người chết cũng dày gấp 10 người sống.

-          Tôi phải làm gì bây giờ?

-          Cô có thể trả thù!

-          Trả thù cái gì mới được chứ?

-          Đó là một bài toán đấu tranh giữa thiên thần và ác quỷ. Ác quỷ cho rằng sự thù hận luôn lớn hơn vị tha. Chính vì thế họ thách thức các thiên thần cho ra một quy luật. Đó là, những người ở ranh giới giữa thiên đàng và địa ngục được có phép thuật để trả thù, nhưng không thể dung phép thuật để cứu giúp bất kỳ ai. Hãy tới gặp những người mà cô ghét. Hãy tới gặp họ!

Nói rồi, anh ta đẩy tôi tới một căn phòng có 10 cô gái, những cô gái trong hội tôi chơi chung khi sống. Chúng tôi đã từng rất thân thiết. Tôi không ghét những cô gái này, vậy tại sao ông ta lại đẩy tôi đến đây?

Tuy nhiên, gần khoảng thời gian xảy ra tai nạn của tôi, chúng tôi không còn gặp nhau nhiều nữa. Họ có những bận rộn riêng. Và vì điều kiện không cho phép, tôi không thể tham gia những “bận rộn” rất riêng tư của họ.

-          Nó đã vay tiền tao khi còn sống. Số tao thật đen đủi, làm sao đòi được bây giờ?

-          Đòi bố mẹ nó, hoặc thằng người yêu nó

-          Có thể nó chết để trốn nợ mày

-          Ai chà, có thể lắm chứ!

-          Làm sao tao biết là có ngày nó bi bét thế chứ?

Mặt tôi tím đỏ, tôi cố gắng nhớ lại mọi chuyện, quá mơ hồ, mãi sau tôi mới nhớ ra. Tôi không vay tiền cô gái đó, lúc ấy, cô ấy đã thay tôi trả một món đồ giá vài trăm, do sơ suất đã quên bẵng đi. Tôi cảm thấy mình thật ngu quá, sao để đến chết rồi vẫn còn bị nhục nhã thế này. Bài học đưa ra là chúng ta không bao giờ nên quên những món nợ dù cho nó nhỏ, đặc biệt là những món nợ nhỏ. Bởi vì nó nhỏ hãy luôn nhớ để trả cho xong. Mà tốt nhất là chẳng nợ nần.

-          Thế nó vay mày bao nhiêu?

-          Ôi chẳng đáng là bao nhưng cũng nhiều phết đấy đối với người nghèo như tao.

Tất cả bọn họ phá lên cười trước câu đùa của cô ta.

-          Nhà nó chắc chẳng có tiền trả mất thôi

-          Ừ, cả mấy trăm triệu mà

Có một lý do mà chúng ta có lẽ luôn nên làm di chúc ngay cả khi không nghĩ rằng mình sẽ chết đi, đó là sau khi người ta không còn sống, rất có thể sẽ bị lắm kẻ đặt điều. Ví dụ trong trường hợp này, mấy trăm nghìn có thể thành mấy trăm triệu. Hãy viết di chúc mỗi ngày, viết để biết mình thực sự đã làm gì khi sống.

Tôi lặng lẽ bước ra căn phòng những người bạn “thân thiết” đang chuyện trò, không còn muốn nghe và cũng chẳng muốn quan tâm những gì họ đang to nhỏ. Có lẽ họ còn nói và sẽ nói rất nhiều, bởi vì họ đâu yêu thương gì tôi để mà luyến tiếc? Có những mối quan hệ trên danh nghĩa than thiết, nhưng thực chất chỉ là lợi dụng lẫn nhau. Bỗng dưng tôi nhớ tới hai chữ “trả thù”, vung tay tôi làm một chiếc ghế bay ngay về phía họ. Tôi hốt hoảng và họ cũng hốt hoảng. Tôi ngạc nhiên vào khả năng mình có, còn họ sợ hãi vì những thứ vừa có trong căn phòng.

Song, tôi rụt tay lại và bước đi.

Có thể đây chỉ là một màn kịch do người đàn ông kia tạo dựng, ông ấy muốn xúi bẩy tôi trả thù. Tôi phải quên họ đi và cũng không muốn dìm tâm trí mình trong những suy nghĩ tồi tệ. Khi còn sống, trong lúc khủng hoảng, tôi đã luôn sống trong tâm trạng đó rồi. Khi ấy, tôi đã thù hận rất nhiều, đến nỗi quanh quẩn trên ban công để rồi lâm vào cảnh chết oan ức như thế này. Vậy là quá đủ. Nguy hiểm nhất là đàn bà với những trò thâm thù vặt vãnh! Tôi đã nợ quá nhiều khi còn sống, chết rồi có nên gây them oán hận nữa không?

Vết thương tôi gây ra trong trái tim người thân là một hình phạt quá lớn đối với tôi. Tôi chỉ muốn ở bên hàn gắn vết thương ấy cho họ, cho dù phải xuống địa ngục.

………………………………….

Anh ấy đang ngồi bên máy tính, lần lượt lướt qua những tấm hình và đôi mắt trở nên đẫm nước. Người đàn ông của tôi yếu đuối làm sao, làm sao không yếu đuối được trong phút giây này? Anh ấy dường như cô độc quá. Tôi vòng tay ôm lấy anh ấy như những ngày chúng tôi còn bên nhau âu yếm lắm. Hôn nhẹ lên đôi môn đang cắn vào nhau run lên từng nhịp, nhẹ nhàng vuốt đôi bàn tay đang di đi trên bàn phím. Tôi yêu anh ấy biết nhường nào, tôi cảm thấy nỗi đau của anh ấy, sự tự trách bản than của anh ấy như đâm xuyên qua trái tim đã chết của mình. Mới ngày nào những chạm nhẹ ái ân còn quanh quẩn, những giận hờn vẫn như những đợt gió vu vơ vô tình len lỏi trong chúng tôi. Giờ đây, bất lực xung quanh tôi nhiều quá đỗi.

Chuông điện thoại reo lên, anh ấy không bắt máy, một số lạ hiện lên trên màn hình điện thoại. Tôi nghe thấy những xung điện sốt sắng từ đầu dây bên kia…

Rõ ràng, rõ ràng, rõ ràng đây là cuộc gọi từ bệnh viện nơi mẹ tôi nằm.

Vội vã buông bàn tay khỏi những ngón tay anh mềm mại, tôi bay nhanh về phía ấy, nơi mẹ và cha tôi đang vật vã trong những dằn vặt sau sự ra đi của đứa con gái độc nhất.

Mẹ tôi đã qua đời.

Còn bố tôi đang đứng trên ban công bệnh viện nơi có rất nhiều người đang cố gắng khuyên ông bình tĩnh. Tôi chưa kịp nắm lấy tay mẹ thì đã nghe thấy tiếng la hét bên ngoài. Tôi chạy ra nhìn cha mình và gào lên kinh hãi. Ước gì ông nghe thấy tiếng tôi đang thất thanh kêu gọi và cầu xin, ước gì ông nhìn thấy tôi đang phát điên lên vì tội lỗi khi khiến gia đình trở nên đơn côi dằn vặt.

Bỗng một ai đó kéo giật tôi về phía căn phòng trọ.

Người đàn ông đó!

Tôi gào lên khi nhìn thấy ông ta: “ Tại sao, tại sao, tại sao, tôi không thể làm gì khi nhìn thấy tất cả những điều này? Tại sao tôi phải nhìn nó khi tôi ko thể làm gì? Tại sao ko để một kẻ đã chết được yên!!!!!!!!!!!!!!!!”

-          Bởi vì cô gái ạ, mỗi người khi sinh ra trên đời đều có một ý nghĩa rất quan trọng với ai đó. Việc người đó tồn tại hay chết đi không chỉ ảnh hưởng tới bản than người đó mà còn làm cho những người khác phải mang hệ lụy. Cái chết của cô là nỗi đau cho những người cô yêu thương. Và nỗi đau của những người cô yêu thương lại cũng trở thành chính nỗi đau của cô. Không phải vậy sao?

-          Tôi phải làm gì bây giờ? – Tôi khóc như nghẹn lại, từng tiếng nấc cứ ứ trong cổ và nước mắt trào tuôn không sao kiềm chế được.

-          Cô chẳng thể làm gì được khi cô đã chết. Chẳng phải ngẫu nhiên thiên thần thỏa hiệp với ác quỷ. Rằng khi chết người ta có thể báo oán chứ chẳng thể báo ơn. Vì hận thù không nuôi dưỡng tình yêu, dù sống, hay chết nó cũng là điều không nên có. Nhưng nếu không trút bỏ hận thù, thì sẽ chẳng có được tình yêu. Tình yêu rất khó để có thể ban tặng nó khi đang sống, còn lúc chết đi, chỉ có thể giữ lại chứ chẳng thể mang theo. Thế mới nói, sự sống đáng giá và tình yêu đáng quý!

-          Tôi phải làm gì? Phải làm gì? Xin ông

Bỗng nhiên, có một bàn tay nhè nhẹ chạm lên những giọt nước mắt của tôi, có một bàn tay dịu dàng xoa lên những giọt nước ấy. Hình ảnh người đàn ông khi nãy mờ dần rồi biến mất hẳn.

-          Em đã ngủ được 3 ngày rồi đấy!

Giọng nói của người yêu tôi trầm ấm vang lên. Đôi bàn tay yêu thương ấy đang thực sự chạm vào từng cảm nhận trên da thịt tôi. Tôi ôm chầm lấy anh.

-          Hóa ra tất cả chỉ là mơ thôi. Em đã rất sợ!

-          Em mơ thấy gì mà sợ nào? Anh đã ở đây suốt mấy ngày qua vì em sốt quá. Bố mẹ cũng rất lo. Bạn bè cũng gọi hỏi thăm em nhiều lắm. Nhưng bác sĩ nói là em chỉ bị stress quá thôi.

-          Đây là đâu hả anh?

-          Bệnh viện em yêu ạ

-          Ôi, ơn trời, em chưa chết thật rồi!

Anh nghiêm mặt:

-          Em có thôi lải nhải chết choc đi không hả?

-          Em biết rồi biết rồi mà, em xin lỗi mà!

Tôi cuống quýt xin lỗi và rúc đầu vào lòng anh. Cảm giác ấm áp vào yêu thương biết bao.

Mấy ngày sau khi ra viện, tôi về thăm bố mẹ. Anh thật chu đáo khi không nói cho bố mẹ tôi biết tôi đang nằm viện, chỉ nói rằng tôi đang bận công tác ở vùng… mất sóng, vì sợ bố mẹ lo lắng, hoang mang. Những lần cãi vã trước đây với bố mẹ khiến tôi tự nhiên cảm thấy mình xấu hổ. Bởi vì biết đâu ngày mai tôi sẽ trượt chân ở môt… hố cát nào đó, không thể nói được rằng tôi yêu họ vì tôi sẽ… bị câm, vậy nên tôi phải thể hiện tình yêu dạt dào từ khi tôi còn đang sống…. Bởi yêu thương chẳng bao giờ được xem là đủ!

……………………………

-          Anh này, nếu được chọn lại một lần nữa, anh có chọn yêu một người con gái hâm như em không?

-          Không, anh có hâm đâu!

-          Tức là anh không muốn yêu em nữa chứ gì?

-          Không, sao anh phải chọn một người con gái như em? Anh sẽ chọn em, luôn là em, không phải một ai khác, kể cả là “như em”.

Chúng tôi quấn vào nhau trong những cảm giác và tình yêu. Điều ngọt ngào nhất trên thế giới này là sống để được yêu nhiều như thế!

tumblr_kw9ss6n8Q01qzrvo0o1_500

Gào. 2/2/2010

Linh ta linh tinh

Hôm trước, tôi có để trên fanpage của mình một câu status nói rằng 70% mối quan hệ chất lượng mà tôi có đều đến từ Internet, có một vài comment mà sau đó khiến tôi cảm thấy khó chịu. Khó chịu vì hai lý do, là do người comment không hiểu ý nghĩa của chữ “đến từ Internet” là như thế nào mà cứ rào rào răn dạy bảo hoặc ủng hộ hay phủ nhận, lý do thứ 2 là tôi thực sự là người khó tính nên cảm thấy khó chịu vì người ta không hiểu mà còn nói nhiều.

Bạn bè tôi có trước nay đều ở trên mạng mà ra, chúng tôi chơi với nhau nhiều năm và cũng có nhiều chuyện xảy ra để có thể duy trì mối quan hệ đó đến mức giúp đỡ hoặc cần là có. Vì thế tôi cảm thấy trân trọng những mối quan hệ đó và dành câu nói ấy thay lời cám ơn đến họ.

Bạn biết đấy, thật khó để bày tỏ lòng cảm kích trực tiếp đến một ai đó tốt với mình. Bởi vì nếu họ đã tốt với bạn thực sự, thì họ vốn dĩ không cần lý do để làm điều đó và cũng không muốn khoa trương lòng tốt đó của mình, cũng như cảm thấy thừa thãi khi bạn nói lời cám ơn họ. Bạn chỉ có thể để lòng biết ơn đó trong trái tim và một ngày nào đó, tìm cơ hội để đáp trả nó nhiều hơn nếu có thể.

Ngược lại, khi ta giúp ai đó với mục đích để được đền ơn, thì thường là chẳng bao giờ ta nhận được điều như ta hằng mong muốn. Thế nên, đừng bao giờ nhắc nhở người khác phải nhớ ơn mình, hãy để sự nhớ ơn đấy đến một cách chân tình và tự nguyện. Đôi khi sự nhắc nhở lại khiến việc làm tốt của bạn trở nên rẻ mạt và rúm ró, vô nghĩa và đầy toan tính lý do.

Mệt quá, mấy ngày hôm nay chả ngủ được, ngu hết cả người, bực hết cả mình, thực tình ko nghĩ được thêm nữa để mà viết lách với chả lý thuyết ở đây! Hix

P/s: Khó có thể nghĩ cái ảnh trên kia và dưới đây đều là mình bây giờ T_T

Ngắn!

Tôi cảm thấy mệt mỏi khi ở đây, quanh quẩn với những cảm giác chán chường mà tôi đang có.

Tôi cảm thấy mệt mỏi khi ở đây, lang thang với nỗi đợi chờ, buồn vui nhăn nhó.

Tôi có thể làm gì cho cuộc đời tôi trở nên khác đi? Thôi mệt mỏi, không quanh quẩn, chẳng chán chường và ngừng lang thang, rời xa buồn vui, nhăn nhó?

Tôi chỉ có thể làm được một việc thôi, dừng “cảm thấy” tất cả các cảm giác ấy!

Nhưng… bằng cách nào?

Dù gió có thổi…

Dù gió có thổi là tên của một bộ phim sitcom của Việt Nam, tôi rất ít khi xem phim này, chỉ thỉnh thoảng mở TV thấy thì xem thôi. Tôi cũng chẳng thích phim này chút nào, như tất cả các bộ phim rất Việt Nam khác, nó nhàn nhạt. Nhưng tôi thích cái tên phim, cái tên phim rất giống với tâm trạng tự động viên của tôi lúc này, khi đôi lúc cảm thấy cuộc đời hiện nay quả là quá chán.

Hàng ngày, tôi cố gắng để ngủ và cố gắng để tỉnh. Có lẽ chẳng mấy ai như tôi, phải uống thuốc ngủ để có thể ngủ và cũng phải uống những viên plus caffeine ( là những viên thuôc mà thành phần chính của nó là caffeine) để có thể tỉnh táo trở lại.

Có lẽ, tình trạng hiện nay của tôi, người ta gọi là tệ. Cái tệ thể hiện ra bên ngoài nhiều hơn cái tốt. Cái tệ thể hiện qua sắc vóc và thời gian tôi tiêu tốn vào việc cố gắng để vực dậy cái tệ.

Khi bạn ở trên cao, khó có thể nào hình dung lúc nào mình rơi xuống vực. Nhưng đừng ngờ vực về những điều xấu có thể xảy ra, hãy luôn đề phòng và tạo cho mình một back up để không bao giờ ngã quỵ.

Hai hôm nay, tôi rất khó chịu, có những điều làm tôi trở nên cáu bẳn. Tôi vốn dĩ là một đứa rất khó tính, tính tình đôi khi nóng nảy rất khó ưa. Thời gian trôi qua, do những vấp váp khi trưởng thành cần phải trải qua, tôi đã dung hòa sự nóng nẩy đó để nó trở nên dịu nhẹ. Những đôi khi, có những chạm nhẹ của cuộc sống bỡn cợt mình, tôi vẫn có đủ “sự nóng” để phát điên.

Thời gian nay, gió thổi quanh tôi rất mạnh, thổi mạnh như là bão sắp đến nơi. Hay nói đúng hơn, cơn gió này thổi khi bão đến và bão qua, bão đã qua nhưng vẫn còn gió như là dư âm của bão.

Tôi gặp khó khăn về tài chính, nhưng may mắn đã nhận được sự giúp đỡ của những người thực sự có lòng muốn giúp đỡ tôi. Nhưng cũng phải nói thêm rằng, ngoài những người thực sự tốt như vậy, nhân cơ hội này, cũng ko thiếu kẻ “ra tay” hèn hạ, và đục nước béo cò. Tranh thủ dịp này để cho tôi có thêm tâm trạng… xấu hổ và nhục nhã.

Những đề nghị khiếm  nhã và những cái giá bọt bèo cho một công việc không mấy dễ dàng mềm dẻo. Giọng điệu cao ngạo, đầy khinh bỉ xen lẫn những bộ mặt vênh váo, âm vực chua ngoa. Đó là những gì tôi nhận được không ít trong thời gian qua.

Từ những kẻ ngắn ngủn về trí tuệ nhưng cơ hội trong đầu óc, đã từng được tôi giúp đỡ hoặc đã từng bợ đỡ tôi. Nhân lúc này quay ra để “trả thù” đời chăng?

Tôi chỉ muốn nói rằng, tôi không sao, cho dù gió có thổi và bão có đang kêu gào, ngay cả trong hoạn nạn và đang phải trải qua bao chuyện tệ. Tôi vẫn chẳng thể bán mình với giá rẻ và nhún mình để ngang hàng với những kẻ dưới mình.

Dù đôi lúc, có những khi tôi phải nhún mình, dẹp sự kiêu hãnh, lòng tự trọng để mong cho mọi việc qua đi suôn sẻ. Nhưng tôi sẽ không bao giờ thỏa hiệp với những kẻ kém mình đâu!

Xấu hổ!

Khi một ai đó làm cho bạn có cảm giác mặc cảm và xấu hổ, bạn sẽ làm gì? Tôi thì sẽ nhỏm dậy, đứng lên và mỉm cười rồi gượng gạo bước đi, hoặc khả dĩ, tôi sẽ tìm lý do gì đó để xuề xòa câu chuyện.

Có một lần, tôi ăn mặc lôi thôi và để mặt mộc đi tới một quán caffe khá sang trọng và ngồi một mình chỉ để nhấm nháp thời gian cho qua ngày. Tình cờ, một người bạn trước đây khá thân nhưng đã nhiều năm không gặp bước vào quán, tôi nhận ra ngay cô ấy nhưng lại vội vã lẩn vào một xó, chúi mặt vào laptop và chỉ quan sát chứ không la lên reo mừng như lẽ ra những người bạn lâu ngày gặp nhau vẫn thế. Bởi vì, cô ấy “sáng lóa”. Cô ấy có một vóc dáng cân đối, đầu tóc chỉn chu, người chất đầy Gucci, Dolce, Hermes, C.Dior ngồi cùng một vài cô bạn cũng… sáng không kém, đang hào hứng bàn tán và thẩm định chiếc túi Hermes mà một trong số họ vừa mới sắm thêm cùng với chiếc đồng hồ Catier đính kim cương lóa mắt.

Mặc dù tôi vẫn là tôi, chẳng có gì đáng xấu hổ nhưng tôi vẫn thấy thiếu tự tin, vẫn cảm giác xấu hổ nếu bạn cũ nhận ra mình trong tình trạng tệ khi cố ấy thật khác. Thế nên, xấu hổ, theo tôi là một cảm giác tự nhiên, ta không thể kiềm chế hay tác động gì nhiều lên cảm giác ấy.

Đôi khi, nếu tôi ăn mặc tệ, mặt mũi xấu, ra ngoài đường, có người nhận ra mình, tôi vẫn làm lơ cứ như tôi không phải là Gào như người ta đang hỏi, cũng vì tôi sẽ xấu hổ lắm nếu bị nhận ra trong tình trạng chưa… “sẵn sàng”.

Có rất nhiều lần, ở nhiều nơi, tôi cảm thấy xấu hổ về nhiều chuyện. Xấu hổ là một từ có nhiều hơn một ý nghĩa, ví dụ nếu ở mức độ nghiêm trọng thì xấu hổ còn tương đương với nhục nhã hay hổ thẹn nữa. Nhưng với một ý nghĩa có vẻ tốt hơn thì xấu hổ còn có thể dùng trong trường hợp khi người đó cảm giác ngượng ngùng, e thẹn. Hoặc ở một ý nghĩa trung bình, xấu hổ là sự lúng túng của bản thân trước một vấn đề mà mình chưa tìm ra cách thể hiện cảm xúc xác đáng.

Có lẽ tôi đã nói quá nhiều về sự xấu hổ rồi, ở mỗi tình huống, một từ ngữ lại mang rất nhiều sắc thái và biểu đạt những trạng thái rất khác nhau.

Trong miền nam, người ta hay dùng từ “quê” để biểu hiện cho những lần lúng túng. Ví dụ một người pha trò cười mà chẳng ai cười cả, thì người đó sẽ bị “quê”, hoặc chọc cho người khác ngượng thì người ta nói là “chọc quê”.

Thường thường, mọi người đều cảm giác thích thú khi “chọc quê” và làm cho người khác xấu hổ, mặc kệ là có ác ý hay không có ác ý, nhưng việc “chọc quê” đó làm cho người bị chọc cảm giác lúng túng và xấu hổ, còn người đi “chọc” thì lại cảm thấy hay hay, vui vui, thích thích. Cái cảm giác mình hơn người ta một bậc, mình thông minh hơn người khác một chút, mình tự tin hơn khi thấy người ta ngu đụt đi vì xấu hổ, có lẽ chính là nguyên do cho sự thích thú trêu chọc đó.

Thế nên, cuộc sống mới cần rất nhiều sự kiềm chế, đó là những phản ứng tinh tế khi đối diện với một vấn đề.

Chúng ta không nên nói toạc ra những cái tế nhị của người khác, khi họ sai, trước đông đảo mọi người, để khiến họ  có những trạng thái thuộc về xấu hổ. Nhẹ thì thấy ngượng ngượng quê quê, vừa thì thấy lúng túng, hoang mang , và nặng thì cảm giác nhục nhã ê chề, muốn chui xuống hố, muốn chết quoách đi cho rồi.


Cách bạn đối xử với một người ảnh hưởng không những rất nhiều tới cuộc đời của họ, tâm trạng của họ, mà còn ảnh hưởng không hề nhỏ đối với sự hình thành những cảm xúc trong tâm hồn bạn. Bạn sẽ trở nên cay độc, tàn nhẫn hay ân cần dịu dàng, đều phụ thuộc vào những gì bạn nói và làm tác động lên người khác. Và những  gì mà bạn trở nên ấy, sẽ một phần quyết định rất rõ ràng tới cuộc đời và hạnh phúc của bạn.


Thế nên, đừng nên cố làm cho người khác xấu hổ, đó là cách bạn gián tiếp tự làm khổ bản thân mình.


Tôi và người yêu tôi đều không biết hát. Nhưng người yêu tôi lại rất thích hát karaoke, anh ấy là một người friendly, rất ít khi ngượng ngịu và luôn biết cách làm cho bạn bè dễ chịu với một thái độ rất hòa đồng và đúng mực. Còn tôi, thì rõ ràng là một kẻ đặt cái tôi lên trên đầu dư luận, rất sĩ diện và sợ mất thể diện của mình. Tất nhiên những điểm khác nhau đó trong tình yêu là một điều bổ trợ, để người này kiềm chế người kia khỏi sự nhiệt tình quá đà hoặc lãnh đạm quá mức. Song, có những tình huống, tôi trở nên quá hà khắc với thể diện của mình, mà làm cho anh yêu trở nên “cứng đơ” và “đóng băng”.  Trong một lần chúng tôi đi hát cùng bạn bè, như thường kỳ thì đi hát tôi không bao giờ hát, còn anh thì rất hứng thú đợi tới lượt mình, nhưng tôi nhất quyết không cho người yêu tôi hát, và cứ thì thầm là “anh hát chán lắm, đừng hát mà, em xin mà.”, đến lúc anh cầm mic chuẩn bị hát và tôi chuẩn bị tinh thần… xấu hổ thì anh lại ứ lại, chẳng hát được nữa, rồi cười xuề xòa là bài này ko biết nhạc và gác mic. Chúng tôi vẫn vui vẻ và sự việc trôi qua tưởng như chị có thế. Nhưng một thời gian sau, nó trở thành mầm mống cho sự cãi vã. Người yêu tôi rất ngang, cái gì chưa làm được thì rất khó chịu, vì hôm đó do tôi nói vậy, anh ấy cảm thấy xấu hổ nên không hát được, thành ra cứ bực tức trong người rồi trút giận lên tôi. Sau đó, dù mọi chuyện của chúng tôi đã được giải quyết bằng cách thẳng thắn nói chuyện, tôi nhận lỗi về sự vô duyên của mình, rồi hai đứa đi hát gào loạn hết cả lên cho anh xả ra bõ tức.  Tôi thật ngu ngốc khi muốn mình không bị xấu hổ nên đã làm cho người mình yêu phải xấu hổ.

Ví dụ này không được triệt để cho lắm cho những gì tôi muốn diễn đạt. Song, tôi cũng muốn nói rằng, làm cho người yêu xấu hổ, tôi trở thành một cô gái không tinh tế, lắm điều và mang lại nhiều phiền nhiễu cho bản thân nhiều hơn tôi tưởng. Tôi đặt địa vị của mình vào anh ấy để cảm thấy việc mình làm là không nên. Rồi những lần sau này, mỗi khi mở miệng ra chê bai tật xấu của bất kỳ ai, tôi đều bắt mình tập thói quen… suy nghĩ, xem điều đó là đúng hay sai, rằng phải nói ra sao cho người ta không tự ái và làm người ta ái ngại quá trước mọi người.


Tôi không phải là một người khéo léo, tôi cũng chẳng bao giờ cố để cho mình trở nên khéo léo, vì đó không phải và cũng không thể là bản chất hay một phần tính cách của tôi. Tôi chỉ cố gắng để phần tốt đẹp trong tôi không bị che lấp đi bởi thái độ bàng quan và độc ác mỗi khi cất lời trước những người xung quanh mà thôi.


Chúc các bạn một cuối tuần vui vẻ. Sống đúng với mình và là chính mình nhưng không làm đau người khác! :X

Love all!

P/S: Mặc dù xấu hổ là một cảm giác rất đỗi tự nhiên, nhưng các bạn nên tự tin lên, đừng tự ti như tôi để xấu hổ suốt ngày và tự ti suốt kiếp :) ) Haha

Xem clip clip vui :”>

no 37 Loving you…

Anh yêu,

Hôm nay Hà Nội đêm trời mưa rất nhiều và rất to. Sau nhiều ngày cố gắng để không khóc thì em hôm nay đã bật khóc vì nỗi lo quá lớn.

Em không liên lạc được với anh, điều đó làm em sợ. Khi điện thoại của anh thậm chí còn không đổ chuông nữa, và bạn bè anh ở bên đó, em không có biết một ai để có thể nhờ họ hỏi xem bây giờ anh thế nào?

Em sợ khi không liên lạc được với anh vì em ở quá xa anh để có thể lao ra ngoài và đi tìm anh ngay lập tức.

Em chẳng thể giúp anh với những khó khăn mà anh đang gặp phải, em chỉ có thể lao vào cuộc sống này với cái đầu chất đầy chữ tiền thôi. Em phải kiếm thật nhiều thật nhiều tiền để có thể làm nhiều điều cho anh và cho bản thân em nữa.

Và bởi vì anh ở quá xa em, nên em cũng phải kiếm thật nhiều tiền thì mới có thể bay sang đó với anh được.

Em đã cố gắng rất nhiều để tỏ ra vững chãi ở bên anh, cố gắng kiềm chế nỗi lo lắng của em trong xa cách, cố gắng rất cố gắng.

Cố gắng với tất cả bản năng và lý trí, trái tim kiêu hãnh và tình yêu thiết tha… Vậy mà giờ đây em vẫn ngồi khóc với sự bất lực đè nặng lên trái tim yếu đuối.

Bạn em giận nhau với người yêu vì chúng nó ở xa nhau. Nhưng người yêu nó chỉ ở Sing thôi, chỉ vài giờ là tới. Em ước gì anh đừng ở quá xa xôi, và cái nơi anh học không phải là nơi cần quá nhiều thủ tục rườm rà về visa để có thể bay qua tới đó. Thì những lúc như thế này em sẽ lao ngay sang đó để tìm anh dù có phải lật tung từng con đường góc phố! Có thể nỗi lo lắng này xuất phát từ sự ích kỷ của em, từ nỗi sợ không được thấy anh kề bên mọi lúc… Nhưng kể cả điều đó có đúng, thì mặc kệ, em vẫn không thể ngừng sự chiếm hữu đó.

Anh có biết người ta nói gì với em, những lời nói làm tim em nhói lại, rằng em không thể yêu anh như thế này thế kia, rằng anh như thế này thế nọ. Nhưng dù cho những lời nói đó có xoáy sâu và nhói đau, em vẫn không thể nào vì nó mà hết yêu anh.

Em lao đi như một con thiêu thân, để chữ tiền ngấm dần vào trong tiềm thức. Bởi vì một phần rất sâu bên trái ngực, em hiểu rằng em phải cố gắng kiếm tiền không chỉ bởi vì em.

Em nhớ anh lắm, em thương anh nhiều, em yêu anh kinh khủng. Em xin anh, hãy xua đuổi những nỗi lo này đi cho em…Yêu anh rất nhiều anh yêu…

Mong bình an và mọi điều tốt lành luôn đến với anh yêu của em, mong hạnh phúc sẽ luôn ở bên sưởi ấm cho anh trong những ngày lạnh giá, mong niềm tin và hy vọng luôn kề bên trên mọi nẻo đường anh đi. Và tình yêu của em sẽ đứng kề bên hạnh phúc và niềm tin ấy dành cho anh!

no 36 Những lúc tủi thân

Hunnie à, anh có nghe thấy tiếng em đang khóc không?

Tất nhiên là không rồi, vì em đâu có khóc! Mới chỉ rơm rớm thôi, nước mắt mới chỉ đọng ở mi đã bị mắt em nuốt trôi vào sâu bên trong rồi, làm sao trào ra nhanh như thế được.

Thực ra, em đã cố gắng để không khóc đấy!

Mặc dù em có khóc hay không khóc thì anh cũng có biết đâu, vì anh không ở đây lúc ấy!

Chỉ là bởi vì em quá nhạy cảm thôi, em cảm thấy buồn khi anh lớn tiếng với em dù chỉ một chút. Nhưng một người phụ nữ tốt cần phải hiểu sâu sắc và luôn thông cảm với mọi thứ của chồng ( của người yêu ).

Và bởi vì em là một người phụ nữ tốt, nên không sao đâu, em sẽ không khóc ngay cả khi em thấy tủi thân. Em sẽ tự thuyết phục bản thân rằng sự tủi thân này thật là ngớ ngẩn. Em sẽ luôn có lý do để không buồn, để không khóc, để phải cố gắng hơn. Không phải bởi em là người mạnh mẽ, mà chỉ là em quá yếu đuối nên cần có thật nhiều lý do để thuyết phục bản thân mình trong tâm trạng tệ.

Thôi, không nói về chuyện tủi thân nữa.

Em muốn sau này có một chương trình radio của riêng mình, không biết em sẽ nói gì và liệu có ai nghe em nói không? Nhưng mà sẽ thật tốt nếu em có nó, có lẽ em sẽ không cần phải trả lời mail quá nhiều như bây giờ cho những thắc mắc về tình yêu và tâm lý. Muốn có mà nói ra như thế này sẽ khó có được đúng không? Ai da, em cũng không biết, thực sự là rất thích làm radio để blah blah

Anw, em mệt quá, đang xem we got married, anh yêu xem tạm cái Fantasy couple này đi để relax nhé! ( dĩ nhiên là trong trường hợp anh yêu có mạng để đọc và xem được :P ). Hôm nay em chả vui, nhưng lúc nào cũng yêu và nhớ anh nhiều ^^

Bài viết cũ hơn »